Ðôi dòng tâm sự

   Tôi là Kim Dung, một cô thợ may tầm thường, nhiều lầm lỗi, nhờ hồng ân Thiên Chúa tôi đã đến được vùng đất tự do này.  Ðể cảm tạ người, tôi nguyện sẽ đem tình thương của Ngài đến những con người đang phải chịu kiếp đọa đày, mang chứng bệnh nghiệt ngã, quái ác ngày đêm hành hạ đau đớn xác thân. Bệnh cùi đã ăn dần mòn thân thể họ, mất đi từng lóng tay, lóng chân, bàn tay, bàn chân, mặt mũi, biến họ thành những con người hình thù gớm ghiếc, hôi hám.  Ngoài cái đau đớn về thể xác họ còn phải chịu đau khổ triền miên về mặt tinh thần vì mặc cảm bị người đời xa lánh, ghê tởm.

   Tôi rất xúc động khi đọc cuốn sách nói về những trại phong cùi Việt Nam.  VN có 27 trại, miền Nam 13 trại, miền Bắc 14 trại gồm 2498 người lớn và 435 trẻ em.  Những trại trong miền Nam ở gần thành phố, được thành phần dân chúng khá giả và Việt Kiều giúp đỡ nên tình trạng sinh sống của họ tương đối đỡ khổ hơn.  Miền Bắc khí hậu khắc nghiệt, mùa đông lạnh, mùa hè thì nóng.  Các bệnh nhân phong cùi miền Bắc bị đưa đi rất xa thành phố, sống biệt lập cách ly trong các trại nơi rừng sâu, núi thẳm không người thăm viếng kể cả người thân, chịu đói, chịu lạnh, thiếu thốn thuốc men trăm bề khổ cực.

   Ðến thăm các trại cùi miền Bắc lần đầu năm 1994, thú thật tôi đã không ngăn được cảm giác ghê sợ khi nhìn thấy các bệnh nhân phong cùi.  Nhưng khi thấy họ thiếu thốn mọi bề tôi vô cùng xúc động, đến gần để an ủi họ đôi lời. Nhưng họ lại tránh xa vì mặc cảm bị ghê sợ.  Niềm đau tinh thần vì bị người đời lánh xa kinh tởm có kém gì cái đau đớn của thân xác đâu.

   Sau lần thăm viếng đó, khi trở về Mỷ tôi thấy lòng mình bùi ngùi, xót xa, đau đớn như chính tôi bị bịnh phong cùi vậy.  Tôi tự hỏi mình có thể làm được gì cho gần 3000 con người bất hạnh đến cùng cực này.  Thiên chúa đã thương xót họ nên người đã ban cho tôi nghị lực và sức khỏe, nhờ đó tôi có thể làm việc, dành dụm tiền để giúp họ. Tôi chỉ là một cô thợ may tầm thường nên dù hết sức cố gắng mỗi năm tôi cũng chỉ để dành được mười ngàn mỹ kim.  Tôi đã dùng số tiền này để mua thuốc thang, quần áo, quà bánh phân phát tận tay cho các bệnh nhân trong các trại cùi.  Với con số gần 3000 người thì số tiền này không thấm vào đâu nhưng đã xoa dịu phần nào sự thiếu thốn về vật chất và nỗi đau tinh thần của họ. Họ cảm thấy được an ủi là không bị ruồng bỏ, vì được người khác chia sẻ niềm đau với họ.  Muốn đến các trại phong cùi này, tôi phải trải qua một cuộc hành trình rất là gian lao, vất vả và không kém phần nguy hiểm.  Vì các trại đều nằm ở những nơi thật xa xôi, hẻo lánh, nhưng tôi cảm thấy được vui và được ai ủi rất nhiều vì những lần thăm viếng sau họ không còn tránh xa tôi nữa như những lần đầu. Họ đã ôm lấy tôi và chúng tôi cùng khóc với nhau.

   Tôi đã cố làm việc ngày đêm để dành dụm tiền về thăm và giúp đỡ những con người bất hạnh này mỗi năm.  Tôi đã về được năm lần.  Ðến năm 1998 thì tôi nghĩ có lẽ đây là lần cuối tôi có thể về thăm họ vì tôi đã kiệt quệ về tài chánh.  Không về được nhưng trong lòng tôi lúc nào cũng băn khoăn. Hình ảnh những con người bất hạnh này luôn hiện ra trong trí nhớ tôi: hình ảnh một bà cụ già nằm cong queo trên chiếc chõng tre, quần tụt xuống khỏi mông để lộ ra làn da thâm tím vì lạnh nhưng vẫn không thể tự mình kéo quần lên được vì không có tay để kéo. Tôi kéo quần lên cho cụ, bóc chiếc kẹo bỏ vào miệng cụ. Bà cụ cảm động, nước mắt trào tuôn run run nói: "Con sung sướng quá!".  Có những ông cụ già mũi dãi chảy lòng thòng ướt đẫm, chòm râu trắng bạc phơ thấm cả vào chiếc áo bạc màu nhiều lỗ rách.  Tôi đến lau nước mũi cho cụ và hỏi thăm đôi lời, cụ đã òa lên khóc vì tủi thân.  Có những bệnh nhân đã bị cơn bệnh quái ác gặm hết cả chân tay, khát nước không có tay để lấy, muỗi cắn, ruồi bu cũng không có tay để đuổi.  Ðã vậy họ còn thiếu thốn mọi bề, đói cơm, thiếu áo đã đành mà khi ốm đau cũng không có thuốc uống.  Có nhiều người bị cơn nhức đầu hành hạ không có thuốc uống họ đã đập đầu vào tường để cho choáng váng và cơn đau bớt hành hạ.  Khi qua cơn nhức đầu thì mới thấy là bị đầu u, thịt rách ri rỉ máu chảy ra.

   Ôi! cùng một kiếp người, cùng có trái tim máu đỏ mà sao những người này lại chịu lắm thương đau, đau đớn thể xác, khổ nhục tâm thần.  Sau lần đầu đến thăm những bệnh nhân phong cùi bất hạnh tôi đã không ngăn được nước mắt khóc cho nỗi đớn đau của họ. Tôi hứa với Chúa cuộc đời còn lại của tôi xin tân hiến cho những người khốn khổ này.  Nhưng tôi sẽ làm được gì với hai bàn tay nhỏ bé này.  Thế rồi, Chúa đã cho tôi một niền tin, soi sáng cho tôi thấy là tôi sẽ không phải đơn độc một mình, sẽ có nhiều người từ tâm có tấm lòng thương yêu đồng loại hợp lực cùng tôi để xoa dịu phần nào nỗi đớn đau, khốn khổ của những người phong cùi muôn vàn bất hạnh này.


Home | Tin Tức | Hoạt Ðộng | Chia Sẻ | Hình Ảnh | Liên Lạc

©2000 Niem Hy Vong. All rights reserved