.
Đó là hoàn cảnh thương tâm của gia đình anh Đặng Văn Tý tại thôn định cư Mỹ Lam, xã Phú Mỹ, Phú Vang, Thừa Thiên Huế.
Hôm nay mẹ không lên cơn điên, hiếm hoi lắm cu Toản mới được gần mẹ thế này Căn nhà dột nát và những đứa con thất học
Nhờ
sự dẫn đường của một người dân trong thôn Mỹ Lam, đi bộ vòng vèo qua
những con đường cát, chúng tôi đến thăm gia đình anh Tý. Không thể tin
vào mắt mình khi nhìn thấy ngôi nhà mà vợ chồng anh Tý đã sống 15 năm
nay. Gọi là “ngôi nhà”, thực chất đó chỉ là một túp lều xiêu vẹo nằm
chơ vơ giữa phá Tam Giang. “Ngôi nhà” được dựng lên bằng những thanh
tre, xung quanh được che chắn bằng tấm bạt ni lông bị thời gian làm cho
ố màu và rách nát, mái nhà được lợp bằng những tấm tôn sắt đã bị hoen
rỉ còn để lộ những lỗ thủng lớn. Trong nhà, ngoài mấy cái soong, và cái
chăn cũ không có vật dụng nào đáng giá.
Lúc chúng tôi vào, anh
Tý đang đi giữ trại tôm thuê cho một gia đình tại Lăng Cô, mẹ anh - bà
Bùi Thị Gái năm nay đã ngoài 70, vừa nấu cơm bà vừa để mắt chăm chú đến
người con dâu bị tâm thần đang ngồi co ro một mình trong góc nhà.
“Thằng Tý đang đau tim nặng mà phải đi làm thuê cho người ta để kiếm
tiền mua gạo, còn vợ nó thì ngồi lẩm bẩm suốt ngày, có khi lên cơn nặng
nó phá hết đồ đạc trong nhà”, tay chỉ về chỗ người con dâu đang ngồi,
bà Gái nói.
Là trụ cột trong nhà nhưng anh Tý chẳng thể làm được
việc gì vì bệnh tim quá nặng, quanh năm suốt tháng anh Tý chỉ biết ngồi
ở nhà chịu sự hành hạ của bệnh tật. Mỗi lúc thấy sức khỏe tạm ổn là anh
liền đi làm ngay để có tiền lo cho gia đình.
Vợ anh - chị Phan
Thị Tuyết gần 10 năm nay sống trong cảnh điên dại, chị bị bệnh thần
kinh phân liệt. Đã nhiều lần trong cơn điên loạn chị châm lửa đốt nhà,
ngôi nhà hiện tại gia đình đang sống đã 3 lần bị cháy rụi. Bà con lối
xóm thương cho gia cảnh khổ cực của anh Tý nên người thì góp tấm tôn,
người thì cho cây tre dựng tạm túp lều để sống.
“Khổ lắm chú
ạ! Mỗi khi vợ thằng Tý lên cơn điên là mỗi lần mấy bà cháu phải ôm nhau
mà chạy trốn, nhiều lần tui bị nó đánh cho sưng tím mặt mày”, tay chỉ
cho chúng tôi xem vết sẹo trên mặt, bà Gái bùi ngùi nói.
Ngôi nhà của gia đình anh Tý được dựng lên nhờ sự đùm bọc, giúp đỡ của những người hàng xóm tốt bụng
Tội
nhất là 3 đứa con của anh Tý, bố mẹ quanh năm bệnh tật không thể lo cho
các em có được cuộc sống ổn định nên hai người con đầu phải bỏ học để
đi làm thuê, mặc dù tuổi của những đứa trẻ tội nghiệp đó chưa đầy 15.
“Tiền đâu ra để đi học hả chú, tiền mua gạo nhiều khi cũng không có”,
không thể kìm được nỗi đau chất chứa trong lòng, bà Gái khóc to khi trò
chuyện cùng chúng tôi.
Bao giờ cho hết khổ
“Trong
thôn này gia đình anh Tý có hoàn cảnh khó khăn nhất, và được xếp vào hộ
nghèo đặc biệt. Hai vợ chồng anh ấy bị đau ốm quanh năm, mấy đứa con
nheo nhóc không được đi học phải đi làm thuê cho người trên phố”, anh
Phan Thanh Dũng - Trưởng thôn Mỹ Lam cho biết.
Mang trong mình
bệnh tim nặng nhưng anh Tý không dám đến bệnh viện khám vì không có
tiền, mỗi lúc lên cơn đau anh chỉ biết ghì tay trước lồng ngực mà chịu
sự tra tấn của căn bệnh quái ác đó. Bệnh tim của anh không thể phẫu
thuật mà chỉ sử dụng máy trợ tim để nâng nhịp tim mỗi khi lên cơn đau,
số tiền để mua một cái máy trợ tim không dưới 60 triệu đồng, số tiền đó
cả gia đình anh Tý mơ cũng không được. Mỗi khi nhìn đứa con trai tội
nghiệp của mình lên cơn đau tim là bà Gái như đứt từng khúc ruột, nhưng
biết làm sao được vì bà cũng từ “cái nghèo truyền kiếp” mà đến bây giờ
người con trai của bà chưa thoát ra được.
Lúc chúng tôi vào thăm
gia đình anh Tý, là lúc chị Tuyết tỉnh táo nhất, nhưng cái tỉnh của chị
không khác gì đứa trẻ lên năm, đôi mắt chỉ biết nhìn người lạ một cách
vô hồn, đôi khi lại lẩm bẩm nói chuyện một mình…
“Tại sao gia
đình tui lại khổ quá vậy hả chú? Mỗi khi nhìn vợ chồng nó là lòng tui
như chết lặng người”, không kiềm chế được, bà Gái nấc nghẹn, nắm chặt
tay đứa cháu út đang ngồi cạnh bên.
Tội nhất là bé Toản - con út
của anh Tý. Năm nay mới 7 tuổi nhưng em phải chịu đựng biết bao nỗi khổ
cực, hằng ngày Toản phải giúp bà trông người mẹ bệnh tật và nấu cơm.
Mới 7 tuổi nhưng Toản có nguy cơ thất học như hai anh chị của mình chỉ
vì nhà em quá nghèo, bố mẹ em bệnh tật quanh năm không lo đủ tiền đi
học. “Cháu thích đi học lắm chú ạ! Nhưng mẹ cháu đốt hết sách vở của
cháu rồi, chú lên xin với cô giáo cháu sang năm cho cháu tiếp tục đi
học chú nhé”, câu nói của bé Toản khiến chúng tôi quặn lòng xót xa.