Giữa trưa,
khi những tia nắng đầu hè xuyên thẳng qua những tán lá rọi luồng khí
nóng rát mặt cũng là lúc chúng tôi tới thăm Trung tâm bảo trợ xã hội
tỉnh Phú Thọ (TTBTXH tỉnh Phú Thọ). Những dáng người lom khom, lầm lũi
với gương mặt luôn chìm đắm trong hoài niệm chợt bừng lên khi nghe nói
rằng có khách đến thăm, những giọt nước mắt lại vỡ òa ra như để trút
nỗi nhớ về gia đình, người thân đang “bị” nén chặt từ bấy lâu.
Những phận người...
Con
đường nhỏ dẫn vào TTBTXH tỉnh Phú Thọ ngoằn ngoèo và đầy bụi, thấp
thoáng dưới những tán cây um tùm là những dãy nhà nhỏ nằm nép mình dưới
những bóng râm. Chiếc xe 50 chỗ ngồi chở các bạn ở nhóm Chia sẻ tình
thương ào vào trong sân mang theo một luồng không khí mới râm ran giữa
buổi trưa hè. Những khuôn mặt chúng tôi gặp trong trung tâm chợt sáng
bừng lên như thể đón người thân đi xa lâu ngày quay trở lại. Những bước
chân của cả người đến và người ở trung tâm đều rộn rã để được đến với
nhau nhanh hơn, để được chia sẻ với nhau nhiều hơn trong quãng thời
gian gặp gỡ ngắn ngủi.

Món quà tuy nhỏ bé nhưng mang trong đó cả tấm lòng rộng mở, sẻ chia.
Trong
căn nhà nhỏ đầu dãy của trung tâm được xây dựng khá khang trang, cụ
Nguyễn Thị H. nhớ lại: Hồi đó, đồi núi còn mênh mông bể sở, nhà cửa đều
là những căn phòng được sử dụng lại từ một trại giáo dục thuộc Bộ Công
an. Đến năm 2000, tỉnh sát nhập 2 trung tâm của tỉnh và của Bộ làm một,
từ đó mới có tên TTBTXH tỉnh Phú Thọ. Đã gần tới cái tuổi thất thập,
theo lời kể của cụ, trước kia gia đình ở Hà Nội, trong thời gian chiến
tranh loạn lạc, gia đình chỉ còn 2 chị em. Éo le hơn, do hoàn cảnh bấy
giờ, 2 chị em cũng không thể dựa vào nhau để sống, để cùng vượt qua
những ngày gian khó nhất, năm 1969, bà đã phải vào sống tại trung tâm.
Sau khi giải phóng miềm Nam, người thân duy nhất của cụ là chị gái cũng
mất liên lạc và 40 năm sau, cụ vẫn cô đơn một mình.
Ngồi trò
chuyện với cụ, điều tôi có thể dễ dàng nhận thấy nhất ở người phụ nữ có
số phận không may mắn này là đôi mắt. Một đôi mắt mờ đục, nhìn qua chắc
ai cũng nghĩ cụ đã bị lòa. Kể cho tôi nghe những câu chuyện xưa cũ, nói
cho tôi hay rằng khi có những người như chúng tôi lên thăm, cụ nhớ gia
đình lắm, nước mắt của cụ cứ lăn dài trên má. Một người bạn trong nhóm
Chia sẻ tình thương cứ ôm chặt cụ mà khóc, tôi cầm máy ảnh, chụp cụ,
chụp những thân phận cô đơn đang ấm lòng đón nhận tình cảm của những
người mới tới thăm, mắt tôi cũng chợt nhòa đi, nước mắt nhòe ướt không
nhìn rõ nhưng tôi vẫn cứ bấm, tôi muốn ghi lại được những khoảnh khắc
thật khó quên này.

Những người già cần lắm những tấm lòng yêu thương của con cháu.
"Nước
mắt thì chảy xuôi", đây là một quy luật, nhưng chúng ta hãy "nhìn lên"
hàng ngày, nhớ về cha mẹ và thương kính đến trọn đời, để đến khi "cuối
chiều" chúng ta sẽ không phải hối tiếc.
Cách
nơi cụ H. ở không xa là mái ấm của cụ Đ., chẳng ai có thể ngờ được một
người phụ nữ từng hoạt động xã hội nhiệt tình trước kia giờ đây lại
đang phải sống ở TTBTXH. Là một "cán bộ" từ khi tuổi đời đang còn rất
trẻ, rồi cụ mắc bệnh, không có chồng con, hàng ngày đi lang thang trên
các con đường dãy phố. Bệnh ngày càng nặng, thấy hoàn cảnh thương tâm,
lãnh đạo thị xã Phú Thọ lúc bấy giờ đã lập hồ sơ để chuyển cụ Đông vào
TTBTXH tỉnh để tiện chăm sóc cho cụ.
Căn
nhà gần cuối dãy của trung tâm dành cho người già thấp thoáng một cụ
ông ngồi lặng lẽ trên giường, mái tóc bạc gần hết với đôi tai bị ảnh
hưởng của chiến tranh giờ phải nói to mới nghe thấy. Ông là Trần Duy
H. 69 tuổi, năm 1966 ông đi tình nguyện đi bộ đội, sau đó bị quân địch
bắt ở đảo Phú Quốc, đến năm 1973 được trao trả tại sông Thạch Hãn,
Quảng Trị. Khi trở về quê hương, ông đã bị mất hết giấy tờ, vợ con cũng
không còn. Do hoàn cảnh bấy giờ loạn lạc, không thể liên lạc lại được
với gia đình nên đã phải vào TTBTXH Phú Thọ.

Một thành viên nhóm Chia sẻ tình thương không cầm được nước mắt trước những thân phận éo le ở TTBTXH tỉnh Phú Thọ.
Khi
được hỏi "ông còn ai thân thích không, còn nhớ người thân nào của mình
không?", gương mặt ông nhìn xa xăm, rồi như để giấu cảm xúc của mình,
ông vớ lấy chiếc điếu cày, châm vội lửa rít một hơi dài rồi cúi gập
người ho khùng khục. Từ trong hơi mờ của khói thuốc, tôi nhìn thấy giọt
nước mắt lăn chầm chậm trên khuôn mặt nhăn nheo của người lính già,
giọt nước mắt không đủ sức lăn xuống nữa, đọng lại ở gò má hóp lại của
ông. Những người bạn đi cùng chúng tôi mắt cũng đỏ hoe, rất nhiều cánh
tay của những người trong đoàn ôm chặt lấy ông như muốn san sẻ nỗi buồn
với ông.
Không bệnh tật, không phải do hoàn cảnh mất liên lạc
với người thân và gia đình, cụ Lê T. M. phải vào sống trong trung tâm
với lý do mà chỉ nghe qua ai cũng thấy buồn: các con đều đã khôn lớn,
trưởng thành, nhưng thật trớ trêu, người dạy cho những đứa con cái sự
khôn lớn đó lại đang phải cô đơn, lủi thủi trong tuổi già ở nơi đây.
Cái tuổi mà đáng lẽ ra phải được quây quần bên con cháu, được quan tâm,
chăm sóc đúng như quan niệm và phong tục của người Á Đông chúng ta. Đã
76 tuổi, khuôn mặt cụ đen sạm đi vì những sóng gió và sự trải nghiệm
cuộc đời. Những nếp da nhăn nheo xếp chồng lên nhau như là điểm nhấn
của những khó khăn trong cuộc sống mà cụ đã đi qua. Nhưng, cụ vẫn còn
nhanh nhẹn lắm.
Cụ bảo với tôi “Con cái đối xử với mình không
tốt, giờ sống chết bà nhờ vào Nhà nước thôi. Giờ cuộc sống đã có Nhà
nước lo (mỗi tháng cụ được trợ cấp 300 ngàn đồng), hàng ngày đi "lao
động" để cơ thể dẻo dai, tối đến cùng mọi người trong trung tâm xem vô
tuyến. Thế là vui rồi!”. Mạnh miệng là vậy, nhưng khi nhận những gói
bánh, tấm quà của các bạn trong nhóm Chia sẻ tình thương, cụ M. cũng ứa
nước mắt. Cụ bảo: Tết rồi, các con cụ vào thăm, thấy có mấy gói bánh
của các anh chị trung tâm cho, chúng bảo bà có rồi không phải cho nữa.

Gần cuối cuộc đời, bà vẫn không có được những giây phút thảnh thơi!
Có
lẽ những hoàn cảnh như cụ M giờ không phải là hiếm. Chắc những người
con cụ đâu hiểu rằng con người ta được sinh ra từ mẹ, được chở che bao
bọc cho đến khi khôn lớn, trưởng thành cũng là người mẹ, vậy cái đạo lý
"Hiếu kính với cha mẹ" mà bao đời nay người Á Đông chúng ta vẫn răn dạy
nhau, nay ở đâu trong những con người này. Hãy tin rằng: Khi cho đi
những gì mình sẽ nhận lại được y như thế...
Rộng mở tấm lòng
Trong
chuyến đi này, chúng tôi may mắn được đi cùng các bạn trong nhóm Chia
sẻ tình thương, những người gặp nhau trên mạng, không phải là người
thân, người trong gia đình những thân phận đang sống ở trung tâm,
nhưng ở họ có một điểm chung, đó là tình yêu thương và khao khát được
chia sẻ với những hoàn cảnh, số phận kém may mắn. Gặp những hoàn cảnh
bất hạnh trong trung tâm, nước mắt họ cứ trào ra như chính những người
thân của mình đang chịu thiệt thòi vậy. Trong thời buổi tưởng chừng như
mọi người đang phải lo toan, vật lộn với cơm, áo, gạo tiền thì được
chứng kiến tình cảm, hành động đó, chúng tôi không khỏi xúc động và cảm
thấy cổ mình như nghẹn lại. Trong cuộc sống này vẫn cần lắm những tấm
lòng như các anh, các chị!
Trên
xe trở về, các thành viên trong đoàn cùng nhau hồi tưởng về những
chuyến đi trước và bàn tính cho kế hoạch sắp tới. Bỗng, một thành viên
có điện thoại, nghe xong chị nhanh nhảu nói "Ở Bệnh viện Việt Đức có
em... chuẩn bị mổ, đang rất cần máu, mọi người giúp em ấy nhé". Một,
hai, rồi rất nhiều cánh tay giơ lên. "Thế là xong rồi, 3 hôm nữa mọi
người có mặt tại Việt Đức nhé" - Chị nói và cười thật tươi. Chứng kiến
cuộc trao đổi chỉ vài phút ngắn ngủi đó, tôi không khỏi ngạc nhiên và
thêm một lần nữa cảm phục những tấm lòng rộng mở của các anh, các chị.
Những số phận không may sẽ phần nào bớt đi những mặc cảm khi gặp được
những con người như vậy. Và chúng tôi, mỗi lần nhớ lại những hình ảnh
trong chuyến đi, đều thầm hứa rằng, mình sẽ "đuổi kịp" những tấm lòng
nhân hậu đó.