Cuộc
sống không đẹp như cổ tích. Nhưng những điều tưởng như không có thật
vẫn diễn ra hàng ngày. Đơn giản chỉ là con người có tạo ra hoặc để ý
đến nó không thôi. Cuộc sống mang đến cho con người khả năng yêu thương
vô điều kiện, yêu thương cả những người không phải máu mủ, ruột rà của
mình. Ba mẹ của tôi trước khi yêu mến nhau, cùng vượt qua biết bao gian
khổ trong đời cũng từng là người xa lạ đấy thôi. Sao mãi tận bây giờ
tôi mới nhận ra điều đó?
Anh
chọn một tỉnh miền núi để sống và làm việc sau khi tốt nghiệp Đại học ở
Hà Nội. Công việc của anh là nghiên cứu văn hóa các tộc người. Tham gia
các dự án bảo tồn, anh đi xuống các làng bản heo hút để cùng ăn, cùng
ở, cùng sống cuộc sống của người dân và làm khoa học. Chẳng học sư phạm
ngày nào nhưng anh vẫn đứng lớp dạy chữ và dạy những kỹ năng đơn giản
cần thiết khác cho cuộc sống của họ. Cùng họ gò lưng làm đường, chẻ tre
rào dậu hoa màu… Anh sống một cuộc sống thiếu thốn và lấy yêu thương để
bù đắp lại cho mình.
Tôi
quen anh tình cờ và cũng chỉ trao đổi, liên lạc với nhau qua email,
điện thoại. Một ngày tình cờ, anh nhờ tôi dịch nội dung email anh viết
và gửi cho Sabine, một cô gái 28 tuổi người Israel để hoàn thiện thông
tin cho bài báo đang viết dở của mình. Một ngày sau, tôi nhận được nội
dung thư của cô gái kia do anh chuyển lại nhờ tôi dịch tiếp. Và đây là
câu chuyện của cô gái mang tên Sabine.
Sabine
đến Sapa Việt Nam thực tập chuyên ngành mà cô đang học: du lịch lữ
hành. Sabine được nhận thực tập 6 tháng tại khách sạn Châu Long ở Sapa.
Cô tranh thủ khám phá vẻ đẹp của Sapa khi có thời gian rỗi. Trong những
lần lọ mọ một mình quanh quẩn trên núi Hàm Rồng, Sabine gặp bé Pan. Bố
mẹ Pan nghiện nặng và có thể chết lúc nào không biết trước. 9 tuổi, Pan
không đi học mà lang thang bán hàng rong quanh thị trấn Sapa.

Dù cuộc sống có thiếu thốn nhưng hãy lấy yêu thương để bù đắp cho bản thân mình!
Sabine
đã đưa Pan về nơi mình ở, chăm sóc Pan, đưa Pan đi làm các xét nghiệm
sức khỏe và liên hệ với chính quyền giúp đỡ Pan. Sabine tìm mọi cách và
nỗ lực hết sức mình để đưa Pan đến trường vì Pan không có gì dù chỉ là
tờ giấy khai sinh. Pan đón nhận tất cả những gì Sabine mang đến tự
nhiên vượt qua cả những rào cản về ngôn ngữ. Những đổi thay của Pan do
Sabine mang đến có lẽ là một bước ngoặt của cuộc đời cô bé người dân
tộc có phần may mắn này.
Đến
ngày phải về nước Sabine tìm đến một người bạn là phóng viên chuyên đề
của Đài Truyền hình Việt Nam và nhờ tiếp tục chăm sóc và theo dõi cuộc
sống của Pan. Vì cô lo sợ, khi không còn cô ở đây nữa, cuộc sống của
Pan sẽ trở lại như cũ.
Trong
email gửi cho anh bạn tôi cô viết: “Tôi thực sự đã khóc khi nhận được
email của anh. Tôi hạnh phúc lắm vì có nhiều người quan tâm đến câu
chuyện về cuộc sống đầy bất hạnh của những đứa trẻ ở Sapa. Bây giờ tôi
không có đủ tiền để đến Việt Nam nhưng câu chuyện của Pan làm tôi suy
nghĩ hằng đêm… Tôi thực sự lo lắng khi gần đây không nhận được email
của bạn tôi cập nhật tình hình của Pan cho tôi biết. Vì khi Pan ốm hoặc
lên cơn, Pan sẽ không thể đến trường. Tôi mong muốn một ngày tôi có thể
chăm sóc cho Pan tốt hơn. Nhưng thực tế là lúc này đây, cuộc sống của
tôi cũng có rất nhiều khó khăn. Tôi cũng sinh ra trong một gia đình
nghèo khó và thật tiếc tôi không có đủ những gì tôi mong muốn dành cho
Pan. Tôi hy vọng có thể trở lại Việt Nam vào mùa hè năm nay để tiếp tục
chăm sóc cho Pan”.
Chẳng
ai có thể bắt người khác yêu thương mình. Bởi yêu thương là tự thân và
yêu thương thúc giục người ta làm những việc cần phải làm không chờ đợi
đáp lại, không toan tính thiệt hơn.

***