Ngày
xưa còn bé, tôi thích được như cô tấm trong câu chuyện cổ tích của bà.
Cô tấm hiền lành chăm chỉ và sẽ có ông bụt xuất hiện ban cho cô một
điều ước. Còn nhớ mỗi khi bị mẹ đánh đòn cái con bé tôi trốn trong góc
nhà… vệ sinh ri rỉ khóc. Tôi ước giá như có ông bụt hiện ra và sẽ cho
tôi một điều ước. Tôi đã ước giá mà tôi chết đi một ngày… (một điều ước
phải nói là rất dở hơi). Nếu tôi chết đi một ngày tôi sẽ biết thực sự
mẹ có thương tôi không. Có lẽ lúc bé ai cũng ngô nghê như vậy.
 |
| Nguồn: www.khoahoc.com.vn |
Khi
tôi lớn lên, tôi biết không có ông bụt thực sự trên cõi đời này. Nhưng
sao băng thì có thật và mỗi một sao băng là một điều ước dành cho những
ai may mắn nhìn thấy. Bố tôi nói rằng, mỗi khi nhìn thấy một ngôi sao băng rơi trên bầu trời báo cho ta biết có một linh hồn đã về với chúa.
Tôi
tự hỏi trong những ngôi sao băng kia, ngôi sao nào mang tên ông nội
tôi? Tôi đã khóc rất nhiều khi nội tôi ra đi, rồi lại tự nhủ nội sẽ mãi
ở bên tôi trong hình ảnh ngôi sao băng rơi rơi.
Tôi
luôn tin mỗi ngôi sao băng rơi sẽ mang đến cho tôi một điều ước. Mỗi
một linh hồn từ bỏ thế gian này lại mang đến một niềm vui cho một linh
hồn nào đó đang còn sống ở nhân gian. Tôi nghe nói người này nhìn thấy
sao băng rơi, tôi chạy đến, ngồi cả đêm bên chỗ người kia đã ngồi. Tôi tìm kiếm
ngôi sao đổi ngôi, hay đang tìm kiếm một điều ước cho riêng mình. Tôi
thích nhất câu nói của người xưa: “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ.
Vô duyên đối diện bất tương phùng”. Cuộc sống có lẽ là một chuỗi những
điều ngẫu nhiên như vậy.
Tôi
đã gặp anh trên một chuyến tàu, hồi đó tôi chỉ mới 18 tuổi, một độ tuổi
chưa có gì là chắc chắn trong cuộc sống. Tôi và anh quen nhau, viết thư
và gọi điện. Đôi khi tôi tự hỏi, phải chăng có một chữ duyên thật sự
trên cõi đời này. Nhưng anh cũng như sao băng, đôi khi tôi cứ ngỡ anh
là hiện thực, để tôi được mong nhớ được chờ đợi. Và anh cũng giống như
những ngôi sao băng kia, chỉ xuất hiện nhiều nhất trong những câu
chuyện kể.
Mỗi
ngôi sao băng tượng trưng cho một linh hồn, vậy khi nào linh hồn tôi
gặp linh hồn anh trên bầu trời đầy sao kia. Bạn bè tôi bảo rằng hãy
quên anh như chính tôi đã quên đi giấc mơ về ngôi sao băng của tuổi
thơ.
Tôi
chưa bao giờ quên được những giấc ngủ chập chờn mỗi đêm khi ngóng chờ
sao băng rơi trên bầu trời. Tôi chưa bao giờ quên cảm giác khi tôi nhìn
thấy ngôi sao băng bay rẹt qua, vội vàng nhanh chóng và gấp gáp. Lời ước nguyện
chưa tròn câu thì ngôi sao đã biến mất trên bầu trời, nhanh và nhẹ như
một làn hơi mỏng, để lại cho tôi cảm giác ngẩn ngơ nuối tiếc. Để rồi
những đêm sau lại mong hoài một ngôi sao rơi rơi. Tôi chưa bao giờ quên
những cảm giác về sao băng cũng như tôi chưa bao giờ quên cảm giác về
những mùa heo may lạnh để tôi phải nép mình tìm hơi ấm nơi anh. Để tôi
thấy mình sống gấp gáp, mềm mại và dịu ngọt hơn.
Thời
gian đã trôi đi rất xa, đã lâu lắm rồi tôi không còn thức đêm mỏi cổ
chờ sao rơi. Tôi bỏ qua thói quen ngắm mưa và khóc thút thít khi xem
một bộ phim ủy mị. Những ngôi sao rơi rơi như vô tình cứa vào vết
thương của tôi. Sẽ phí hoài một ngôi sao khi tôi còn chưa biết mình sẽ
ước gì, vậy tôi ngóng chờ sao rơi làm gì nữa. Từ khi anh ra đi, cuộc
sống của tôi không còn những điều kỳ diệu.