Chối bỏ con thơ vì vợ mang căn bệnh tử thần
Dưới
cái nắng chói chang của miền đất Tây Ninh, chúng tôi tìm đến nơi ở của
mẹ con cô giáo Võ Thị Mến ở ấp Ninh Lộc, xã Ninh Sơn, Thị xã Tây Ninh.
Trong nhà căn nhà mục nát và chắp vá, đập vào mắt chúng tôi một hình
ảnh nát lòng - một đứa trẻ chưa tròn 5 tuổi đang đút từng thìa cơm cho
người mẹ nằm thoi thóp trên chiếc võng cũ. Thấy khách đến, đứa bé mặc
bộ đồ lấm lem vội khoanh tay lễ phép cúi chào rồi quay lại tiếp tục đút
cơm cho mẹ.

Bé Trường đút cơm cho mẹ một cách thuần thục khi em chỉ mới gần 5 tuổi
Không khí tĩnh lặng buổi trưa bị phá tan bởi tiếng khóc nghẹn ngào của cô Mến khi vô tình chúng tôi hỏi đến cha bé Trường.
Do
hoàn cảnh nghèo khó nên mãi đến năm 40 tuổi cô giáo Mến mới tìm cho
mình được hạnh phúc với một người đàn ông góa vợ. Một năm sau (năm
2004), bé Mai Xuân Trường chào đời. Thằng bé kháu khỉnh và giống cha
như đúc. Lúc ấy cô cứ tưởng số phận đã mỉm cười với mình.
Nhưng
thật éo le, niềm hạnh phúc đó không kéo dài được lâu. Khi bé Trường
được hơn 2 tuổi cũng là lúc cô Mến phát hiện mình mang căn bệnh hiểm
nghèo.
Năm
2006, cô Mến thấy ngực mình đau buốt, chạy chữa khắp nơi nhưng cũng
không tìm ra bệnh. Đến khi xuống bệnh viện ở TPHCM mới rụng rời, cô bị
ung thư ngực đã di căn. Cũng lúc ấy, cô chịu thêm một niềm đau còn lớn
hơn, người chồng lẳng lặng bỏ đi không một lời từ biệt.
|
Khi chăm mẹ xong, chú bé háo hức moi trong tủ ra khoe với chúng tôi những tấm hình được chụp hồi đầu năm.
Mân mê những tấm hình, bé Trường chỉ vào bộ quần áo mới nguyên trong tủ, khoe: "Mẹ nhờ dì mua mất tận 30.000 đồng đấy. Nhưng cũng từ đó đến nay con chưa mặc, còn để dành".
|
Mẹ
ốm. Cha bỏ đi. Bé Trường thua thiệt đủ đường. Một năm nay, khi căn bệnh
của mẹ trở nên trầm trọng, không thể đi lại, thì tất cả công việc trong
nhà đều đến tay bé. Ngày qua ngày, Trường dần quen với công việc nhà và
trở thành trụ cột của gia đình khi chưa tròn 5 tuổi.
Chúng tôi hỏi Trường thường làm gì giúp mẹ, bé nhanh nhảu trả lời: “Con biết vo gạo, nấu cơm, nhiều thứ lắm”.
Người nhỏ xíu, mỗi lần bắc cơm chú bé phải trèo lên chiếc ghế rồi mới
với tay tới chỗ cắm điện. “Thấy con nhỏ tiếp xúc với điện nguy hiểm
nhưng cũng đành nhìn con làm vì người không thể ngồi dậy được”, cô Mến
thở dài.
Cậu
bé 5 tuổi này mấy năm nay đều tự chăm lo cho bản thân mình: tự tắm rửa,
tự ăn, tự chơi, tự học. Nhìn chúng bạn được ba mẹ đón đưa, được chơi đủ
trò trong trưa nắng, thèm lắm nhưng cu cậu không dám đi chơi xa, chỉ
quẩn quanh bên mẹ, “ở nhà còn xoa dầu, bóp tay cho mẹ đỡ đau”.

Vừa cho mẹ ăn, bé Trường vừa bóp tay cho mẹ
“Thầy
thuốc nhỏ” này còn thuộc nằm lòng những bài thuốc dân gian sắc cho mẹ.
Chưa ý thức được mức độ hiểm nghèo của căn bệnh mà mẹ đang mang, Trường
chỉ nghĩ “có thuốc cho mẹ uống là khỏi bệnh” nên hằng ngày, khi dì rảnh, Trường lại nhờ dì dắt đi tìm lá thuốc.
“Tội
cháu nhất là những khi Tết hoặc Trung thu, nhìn những đứa trẻ khác được
bố mẹ chở đi chơi, mua quà. Con mình chỉ biết nhìn theo các bạn...”, cô
Mến nghẹn lời. Những lúc như vậy, Trường chỉ ôm mẹ mà nói: “Con không cần quà đâu. Mẹ dành tiền trị hết bệnh, mẹ đừng chết nghe mẹ!”.
Dấu chấm hết cho một cô giáo có tâm với nghề
|
Cô
Võ Thị Mến, năm nay 45 tuổi, nguyên là giáo viên dạy địa trường THCS
Nguyễn Tri Phương (TX Tây Ninh). Đầu năm 2007, cô Mến bị đau ở vùng
ngực và tay trái, khám mới phát hiện mình bị ung thư đang di căn không
thể phẫu thuật được. Các bác sĩ điều trị cũng chỉ cho thuốc uống để
ngăn chặn sự phát triển của khối u, nhưng vẫn không giảm.
Hiện
cô và con trai, bé Mai Xuân Trường, 5 tuổi đang tá túc tại nhà người
chị thứ hai ở 271/3 ấp Ninh Lộc, Ninh Sơn, TX Tây Ninh (Điện thoại:
01264902397).
|
Mười tám năm đứng trên bục giảng, biết bao thế hệ học trò qua lớp của cô.
Suốt
18 năm đi dạy, cô Mến luôn được xếp loại lao động giỏi. Nếu cô dạy thêm
2 năm nữa thì có lẽ nay đã nhận được giấy chứng nhận Nhà giáo ưu tú với
20 năm cống hiến rồi. Ấy vậy mà từ khi nghỉ dạy đến nay đã một năm, cô
Mến vẫn chưa nhận được giải quyết chế độ nghỉ hưu sớm.
Khẽ
nén tiếng rên trong những cơn đau giằng xé trong xương trong thịt, cô
Mến nghẹn ngào kể lại: Bệnh phát càng nặng, cơn đau dồn dập, chi phí
thuốc men tốn kém vô cùng. Cả tháng lương giáo viên không đủ chi cho
một lần xuống thành phố trị bệnh. Khối u di căn gây lở loét nên
cô đành phải nghỉ dạy.

Cô Mến với những tấm bằng chứng nhận lao động giỏi những năm còn đi dạy
Cắn
răng chịu đựng khi cơn đau hành hạ, không kiếm đâu ra tiền chữa trị, cô
bấm bụng bán nền nhà nhỏ là chỗ trú mưa nắng của hai mẹ con, được tổng
cộng 32 triệu. Nhưng số tiền này cũng nhanh chóng đội nón ra đi theo
những đơn thuốc.
Tiền không, nhà cửa không, hai mẹ con dắt díu nhau về tá túc tại nhà người chị thứ hai vốn cũng không gì khá giả hơn.
Trong
căn nhà chắp vá, chỗ lành ít hơn chỗ thủng, cô Mến khóc suốt trong buổi
trò chuyện cùng chúng tôi. “Nỗi khổ cực, đau đớn của tôi chỉ biết kêu
trời cho thấu, nhưng tôi “đi” không đặng, vì bé Trường còn bé quá”…

Bữa cơm của mẹ con bé Trường chỉ có canh và nước tương
Chúng tôi ra về trong nỗi day dứt “chết không đặng” của cô giáo Mến và bước chân lon ton gọi với theo của cu Trường “Lần sau xuống, cô chú… cho con… một hình siêu nhân nghen!”.
Chút
vòi vĩnh rụt rè của “người đàn ông trụ cột” 5 tuổi như lưỡi dao cứa vào
lòng chúng tôi. Đằng sau sự can đảm của “người đàn ông trụ cột” kia,
vẫn là tâm hồn của một đứa trẻ…