Trước mắt, xin giải thích lý do
dẫn đến trở thành người mẹ đơn thân. Trong một lần đi khám sản phụ do
rất đau mỗi lần đến kỳ thì phát hiện mình bị dị tật bẩm sinh về tử
cung, nên không thể có thai. Vậy là mình quyết định không làm khổ ai,
không yêu ai hết. Cắm cúi làm việc và dĩ nhiên do còn quá trẻ nên ăn
chơi tới bến. Đến khoảng năm 30 tuổi thì phát hiện phép màu. Mình có
thai. Nhưng ngặt nỗi mình và cha đứa bé chẳng có thương yêu nhau gì lắm.
Và vì cũng có học thức và trình
độ, mình tự hiểu nếu làm giấy đăng ký kết hôn thì trong thời gian mình
kết hôn tài sản mình có được toàn bộ phải chia đôi nếu chẳng may anh
chàng muốn ly dị. Khi đó mình cũng đang có công việc kinh doanh riêng,
vậy là mình quyết định sinh con mà không kết hôn. Mình và cha đứa bé
cũng là bạn bè, anh cũng chẳng có gia đình ràng buộc gì. Nhưng vốn dĩ,
bọn mình không yêu nhau thì làm sao ở với nhau đây? Vậy là sau khi sinh
đứa bé, anh làm giấy nhận cha cho con và trong khai sinh bé có tên cha,
mẹ đàng hoàng. Và dĩ nhiên những bạn bè xung quanh, hàng xóm ai cũng
biết chuyện nên chẳng ai nói tiếng nào.
Nhưng ngặt nỗi mỗi lần
đi làm giấy tờ là một lần bị sỉ nhục không cách nào chịu nổi. Khi trước
mình mua một căn nhà, mình làm giấy tờ đứng tên mình thì họ yêu cầu
phải làm giấy độc thân. Mình về UBND phường làm giấy. Do phường mình có
hộ khẩu là một căn nhà mình đang cho thuê và mình ở một căn khác nên cô
bé làm ở UBND không biết mình. Vậy là nhìn thấy hộ khẩu có mẹ và con,
cô bé không chịu chứng. Mình giải thích là “Chị chưa kết hôn bao giờ,
nếu không tin thì em kiểm tra hồ sơ đi. Con là của chị, nhưng chị không
có kết hôn...". Quay lưng đi, lập tức cả đám người bu lại “Có con không
chồng mà cũng vênh mặt lên khoe khoang”... Buồn, tức chịu không nổi.
Hôm
nay cũng vậy, con bé được 4 tuổi rồi, Tết này định dẫn nó sang châu Âu
chơi, cộng thêm cái passport của mình hết hạn nên làm passport cho cả
hai mẹ con. Cô công an làm passport cứ nhất mực bắt mình điền tên chồng
vào. Mình giải thích là không có chồng nên không thể viết tên chồng,
vậy là cô lên giọng hét toáng lên “Ơ, cô này hay chưa, không có chồng
làm sao có con? Vậy tên cha đứa bé này là khai láo à”. Mình tức quá hét
lại “Luật nào cấm không có chồng thì không được có con, cha đứa bé là
cha đứa bé, nhưng không phải chồng tôi không được à? Không có giấy đăng
ký kết hôn thì theo luật tôi không có chồng làm sao viết vào?”. Và
sau khi cãi nhau thì cô nàng chịu làm, nhưng mà khi đứng lên thì nghe
được một câu lầm bầm “Không có chồng mà có con cũng đủ can đảm hét
toáng lên vậy, đúng là không biết mắc cỡ...”.
Đứng dậy đi ra với đủ mọi ánh
mắt nhìn, đủ tiếng xì xầm. Mình có con một mình thì có gì sai, sao mà
người ta cứ phải sỉ nhục mình và con bé. Mình có đủ năng lực nuôi con,
có đủ trình độ nhận thức, mình không phải kẻ thứ ba, con cũng không
phải con vô thừa nhận, sao cứ bị mọi người xầm xì như vậy? Không lẽ
mình phải làm giấy kết hôn với người chẳng yêu thương gì rồi đau khổ,
rồi dằn vặt nhau vậy mới là đúng hay sao? Hay chẳng lẽ vì mình không
yêu ai thì mình bị tước đi quyền làm mẹ? Mình làm mẹ một mình thì có gì
sai? Các bạn hãy cho mình biết mình phải làm sao?