Anh từng nói mình hầu như là tự học, có phải tự học giúp anh
thay đổi được tư duy và nhận ra những giá trị đích thực của cuộc sống?
Không sai, phải nói thật là thời đại học, tôi không đến lớp quá 30%
tiết học, dù ngày đó, trường đại học Nông lâm Hà Nội khá nghiêm ngặt.
Nhưng may mà tôi có quen với nhiều thầy trong trường nên cũng được “ưu
ái”. Thời gian “cúp” học ấy tôi vào thư viện đọc sách. Đọc và tự hệ
thống cho mình những kiến thức để tích cóp một “tài sản” riêng. Tôi tốt
nghiệp đại học loại xuất sắc. Tôi đã xin đi làm ở bộ Kế hoạch và đầu tư
từ khi còn là sinh viên năm thứ 3. Làm ở đó năm năm thì tôi chuyển sang
một tập đoàn viễn thông. Ngay cả viễn thông tôi cũng tự học và sau đó
tôi đã trở thành một chuyên gia thiết kế xây dựng hạ tầng cơ sở viễn
thông. Tôi cũng biết nhiều người nổi tiếng hiện nay cũng tự học mà
thành công. Chẳng hạn như chuyên gia kinh tế Nguyễn Quang A, ông vốn
học ngành điện tử viễn thông, nhưng hiện nay, tư duy về kinh tế thì ông
đang là một trong những chuyên gia hàng đầu.
Tôi nhận ra thế hệ 7X chúng tôi thiệt thòi rất nhiều. Phần lớn chúng
tôi được đào tạo trong một môi trường giáo dục yếu kém, thường xuyên
phải học những thứ thử nghiệm, cải cách không phương hướng. Chúng tôi
thiếu khả năng tư duy, khả năng tự học. Thời mở cửa, ngành sư phạm đi
xuống vì ai cũng đua theo những ngành thời thượng, chỉ có những đứa bét
nhất mới vào ngành sư phạm vì ra trường lương đã thấp, đạo đức thầy trò
lại sa sút. Tôi thấy có vài người giỏi thì tìm cách du học và ở lại
nước sở tại, hiếm ai trở về. Thế là vài thế hệ kế tiếp được đào tạo bởi
những nhà giáo trẻ thiếu kiến thức. Tôi có thực tế, vài học trò của
tôi, mới tốt nghiệp đại học hai, ba năm, được giữ lại trường giảng dạy.
Giảng viên mới toe như vậy mà được giao giảng dạy những môn như An ninh
quốc tế, Giải quyết xung đột… kinh nghiệm đâu mà giảng, kiến thức đâu
mà truyền… Rồi nháo nhào đến chỗ tôi hỏi mượn sách, mượn tài liệu, rồi
điện lại bảo: “Em chẳng hiểu gì cả”… Vậy mà cũng vẫn phải tiếp tục đi
giảng cho sinh viên nghe những điều chính họ cũng không hiểu. Trách gì
chuyện sinh viên bây giờ sẵn sàng chi tiền mua đồ đạc, sắm sửa, chơi
bời thay vì mua sách để đọc. Vì đọc có hiểu gì đâu. Ngay cả khi nhà
xuất bản Tri Thức có chương trình đem sách vào nhà trường bán thì chào
thua ngay từ đầu, chẳng ma nào mua.
Riêng tôi, đã tự học tất cả những gì có thể, để ít nhất, cũng thấy được mình không phải là người quá tồi.
“Đến ngàn năm nữa thì quyển sách còn thơm mùi mực ẩn chứa những nhân vật sống động kia vẫn là thứ làm người ta mê đắm nhất”
Anh nói rằng mình thích đọc sách và sách giúp anh hoàn thiện quá
trình hình thành nên con người của anh hiện nay, cụ thể là thế nào?
Hiện
giờ, ngồi trước bạn tôi là một nhà kinh doanh. Nhưng thực ra, hơn mười
năm nay tôi lại cố gắng trở thành một nhà nghiên cứu chính là vì tôi mê
sách. Tôi đã và bây giờ vẫn nghĩ thế này: có thể tôi có rất nhiều tiền
nhưng tôi không thể là một gã trọc phú được. Câu chuyện về một tổng
giám đốc công ty nọ mua chiếc xe Rolls–Royce để ngồi trên đó cho nó hết
thành “thằng cò” là một nỗi ám ảnh của doanh nhân. Vì thực ra, ngay cả
khi đã ngồi trên chiếc xe đó hay ngồi trên chiếc xe đắt tiền hơn nữa,
vị tổng giám đốc ấy vẫn chỉ là một “thằng cò” không hơn. Khát khao được
hưởng thụ vật chất để tạm thời quên mình là ai thì sẽ chẳng bao giờ
thoả mãn vì đó chỉ là đồ giả. Nếu anh là chính anh, anh sẽ tiếp tục
vượt lên. Bằng không anh cũng chỉ mãi sống trong mông muội. Và tôi phát
hiện có một kho tàng kiến thức để cho chúng ta thay đổi được số phận
mình, đó là sách. Sách đã cứu tôi thoát khỏi những nguy cơ đổ vỡ. Năm
ngoái, làm mất vài tỉ vì thua lỗ, tôi bị sốc. Tôi đóng cửa với mình,
không bạn bè, không giao tiếp. Tôi tình cờ chạm vào một cuốn sách có
tên là Khó trong khó. Sau khi đọc hết cuốn sách đó, tôi đứng dậy, bước
ra ngoài và ngay lập tức tìm cho mình những đam mê mới. Có người hỏi:
“Vậy ra cuốn sách đó dạy bạn vượt qua khủng hoảng à?” Không phải, giá
trị cuốn sách đem lại không phải là nó dạy dỗ tôi điều gì, mà chính là
nó trở thành người bạn của tôi, chia sẻ với tôi lúc khốn cùng. Từ đó,
tôi nhận ra một triết lý kinh doanh khác: vấn đề là không phải bạn đem
lại lợi ích gì cho khách hàng nữa mà chính là việc bạn chia sẻ được
điều gì với họ. Đó cũng là slogan mới cho công việc kinh doanh của tôi
hiện nay: Intergration and Sharing – kết nối và chia sẻ.
Không chỉ đọc sách, bây giờ anh còn kinh doanh sách, anh đang nuôi một tham vọng?
Thật ra chỉ là tôi đang thực hiện chiến lược đem sách tiếp cận mọi
người. Ban đầu tôi mở chuỗi cà phê sách (Hub’s Book). Nơi đây như một
thư viện nhỏ trưng bày sách. Sách trở thành một vật trang trí đẹp đẽ
trên các kệ được thiết kế trang nhã. Tôi gọi phần đầu này là: tạo môi
trường cho sách và người đọc được ở gần bên nhau, rồi dần trở nên thân
thiết, rồi từ đó đem lại lợi ích bằng những chia sẻ gần gũi với nhau
qua ngôn ngữ. Phần sau sẽ là “Nghệ thuật đọc sách”. Chúng tôi sẽ tư vấn
cách đọc sách, kỹ thuật tiếp cận ngôn ngữ, những câu chuyện chung quanh
cuốn sách cũng được trao đổi, bàn luận tại không gian này… Và cuối cùng
là khiến mọi người đem theo sách bên mình như vật bất ly thân vậy. Thế
là thành công và đó cũng có thể gọi đó là một trong nhiều giấc mơ mà
tôi muốn nó thành hiện thực nhanh chóng.
Anh có cho rằng người ta có thể không cầm quyển sách trên tay mà vẫn đọc sách thường ngày, chẳng hạn như đọc sách điện tử?
Nếu chỉ đơn thuần tìm kiếm kiến thức, điều đó chẳng có gì khác.
Nhưng tôi không gọi ebook là sách, nó thuần tuý là một phương tiện, vô
hồn. Sách in thì khác. Cầm quyển sách, chạm vào nó, ngửi mùi nó, lật
qua lật lại, và thậm chí rơi nước mắt lên nó, như thế mới là đọc và
phiêu linh cùng với sách. Theo tôi, đến ngàn năm nữa thì quyển sách còn
thơm mùi mực ẩn chứa những nhân vật sống động kia vẫn là thứ làm người
ta mê đắm nhất.
Điều gì giúp anh có năng lượng sống mạnh mẽ, ngoài sách?
Một mối tình duy nhất 10 năm qua và chúng tôi sắp cưới nhau. Và
những người bạn chân thành và chia sẻ. Và những khao khát không bao giờ
lùi bước.
Nếu gặp trắc trở trong tình yêu, gặp rắc rối trong tình bạn, gặp sai lầm trong kinh doanh… anh sẽ làm gì?
Tình yêu thì chưa gặp trắc trở gì, nhưng cũng có khi phiền muộn.
Những lúc ấy tôi nghĩ đến việc nhường cô ấy, vì tôi lớn tuổi hơn, mà
cũng vì tôi nghĩ muốn đạt đến điều đẹp đẽ nhất của tình yêu thì phải
biết khoan dung, đừng làm cho cái tôi lớn hơn ước muốn cao cả của mình.
Và để giữ được người ấy lại bên mình, chính là nhờ sự tôn trọng tuyệt
đối. Không thể yêu khi bạn không còn niềm tin.
Còn với bạn bè, tôi có một nguyên tắc: sẽ cùng nhau bước lên bậc
thang chứ không vì bất cứ điều gì mà đẩy họ đi sau, hoặc nếu họ có tài
năng, sẽ đưa họ lên trước. Như thế mình không phải cảm thấy ân hận khi
có chuyện xảy ra. Còn kinh doanh ư? Dễ lắm, chẳng ai có thể gặm mối ưu
sầu mà sống mãi được. Thay vì ngồi đó mà chôn vùi đời mình thì còn có
cách hay hơn nhiều: làm hết sức để kiếm tiền trả nợ (cười). Và tôi cũng
đang phải bỏ hết những thú vui ngày thường như thể thao, thư giãn… để
dồn cho việc ấy đây. Chưa kể, ngày xưa đi làm thuê cho người ta, hết
việc thì chẳng cần phải suy nghĩ gì, có thể về nhà yên ổn đọc sách,
nghe nhạc, chơi tennis. Giờ thì làm chủ nhưng cực gấp mười lần xưa.
Không làm không được, mới có ba tháng mà phải bỏ vài tỉ đồng, trong khi
mấy anh em cũng chỉ mới quen biết nhau, ngồi cùng nhau chủ yếu là vì
tin tưởng nhau. Vì thế không thể tiếp tục nếu không có một tình bạn
chân thành.
Sống chân thành có khó không?
Khó chứ. Vì vốn dĩ ai cũng tư lợi. Và đã có rất nhiều trường hợp các
cổ đông tan rã nhanh chóng vì có những người thấy cái lợi trước mắt mà
sẵn sàng phá tan mối quan hệ. Nếu họ biết kiên nhẫn nhìn đường dài thì
con đường đi đến thành công sẽ mau chóng hơn.