Năm hai mươi tuổi, Huy đến gặp tôi lần đầu tiên, gây một ấn tượng
đặc biệt. Cao khoảng một mét bẩy, nét mặt tự tin, hẹn tôi ở một quán café wifi với một cái laptop mở trên bàn, vừa uống cappuccino vừa chat với một tá người cùng lúc. Tôi thành thật xin lỗi về việc phải dùng những từ ở dạng italic đậm
trên. Nhưng nếu tôi Việt hóa chúng thì khó thể hiện được không khí buổi
gặp gỡ và ấn tượng về chàng trai 8X này. Lúc đó Huy đang là sinh viên
năm thứ ba, giỏi tiếng Anh và tin học, đã gởi cho tôi cả một chương
sách mà Huy dịch “tốc độ” trong hai ngày, để tự giới thiệu.
Huy nói dịch vì “đam mê” và để luyện tiếng Anh, vì chắc chắn tương
lai Huy sẽ làm cho công ty nước ngoài, sẽ thường xuyên đi huấn luyện và
giao dịch ở các nước trên thế giới.
Huy có cơ sở để nhìn thấy trước một tương lai tươi sáng, đó là kinh
tế gia đình vững vàng, các mối quan hệ xã hội của cha mẹ tốt đẹp an
toàn, nhờ đó chị của Huy ba năm trước đã có được việc làm trên một ngàn
đôla ở một công ty đa quốc gia. Nay chị đã làm dâu một đại gia, quan hệ
rộng rãi, và chị gần như cầm sẵn tay nắm cánh cửa vào thế giới kinh
doanh thượng lưu để mở ra cho cậu em khi cậu sẵn sàng.
Huy lúc đó vẫn ung dung, mặc dù kế hoạch đời cậu được lập hơi gấp
gáp: hăm lăm tuổi sắm xe mui trần, ba mươi tuổi có nhà ở Phú Mỹ Hưng.
Huy thuộc thế hệ chào đời ở đô thị cùng với chính sách đổi mới kinh
tế, lớn lên cùng sự phát triển của đất nước, chứng kiến sự khá lên,
giàu lên trong gia đình mình, với một người cha vẫn giữ chức vụ trong
nhà nước và người mẹ “bung” ra lập doanh nghiệp tư nhân. Trừ một lần
lên sởi, vài lần té trầy da u đầu, Huy không thực sự biết thế nào là
đau khổ, đừng nói chi bế tắc, một từ không có trong từ điển của Huy.
Thậm chí hôm nay, khi chính tôi còn loay hoay với cuộc khủng hoảng
kinh tế, Huy vẫn lạc quan, vẫn ngồi quán café với chiếc laptop và tách
cappucino. Mặc dù vài tháng nữa Huy sẽ ra trường, mà cái công ty hứa
hẹn trả lương ngàn đô đã lẳng lặng đóng cửa chi nhánh ở Việt Nam.
Hàng ngàn người trang lứa với Huy cũng sẽ tốt nghiệp đại học trong
vòng vài tháng tới, mặc dù chỉ một số nhỏ có những ưu thế như Huy, đa
số vẫn có chung đặc điểm: biết giá trị vật chất, có đầu óc thực dụng,
đầy tham vọng thành đạt, và từng háo hức bước vào đời với những kế
hoạch, ước mơ vĩ đại. Nếu họ tốt nghiệp cách đây vài năm hoặc sớm hơn
nữa, việc cầm bằng cấp đi kiếm việc làm tuy không hẳn dễ, nhưng nếu có
những mối quan hệ gia đình, xã hội, hay có kỹ năng, bản lĩnh, hoặc may
mắn, một tỷ lệ lớn những bạn trẻ đó vẫn tìm được hay tạo được công việc
trong nền kinh tế tăng trưởng đến 8% một năm. Lứa anh chị của họ đã gặp
thời cơ thành công khá dễ dàng càng khiến cho họ lạc quan khi chuẩn bị
xây giấc mộng của của riêng mình. Không ai ngờ (ai học được chữ ngờ?)
rằng đúng lúc họ đứng ở ngưỡng cửa vào đời, cánh cửa những cơ hội bỗng
như đóng sầm trước mặt.
Trong số họ có những người đã đánh đổi nhiều thứ quí giá cho tấm
bằng đại học, kể cả sự hy sinh của cha mẹ hay anh chị em - có những gia
đình đã cầm cố đất đai hay vay lãi nóng cho con ăn học, có những người
đã nhẫn nại, tằn tiện, lao lực, “lạm xài” sức trẻ suốt bốn năm năm sôi
kinh nấu sử. Những bạn này cầm cự đến khi tốt nghiệp đã là một nỗ lực
kiệt sức, cánh cửa nghề nghiệp mà đóng trước mặt thì quá tàn nhẫn, bất
công.
Kinh tế suy thoái như hiện nay có thể đẩy họ vào cuộc mưu sinh bằng
mọi cách, bất chấp chuyên môn được đào tạo là gì, một sự lãng phí tài
nguyên của đất nước và của bản thân những người trẻ này. Có thể họ sẽ
vươn lên khi cuộc khủng hoảng qua đi. Cũng có thể thực học của họ còn
cùn cụt nhanh chóng trong khó khăn kéo dài. Dù vậy, những người trẻ này
không khiến tôi bận tâm lắm: bởi trường đời không cấp bằng giả và không
đánh rớt oan ai cả.
Những người may mắn như Huy lại khiến tôi bận lòng. Buổi chiều đi bộ
về nhà sau cuộc trò chuyện với Huy, tôi cố hồi phục cái ấn tượng về một
lứa trẻ hiện đại, tự tin, tham vọng, háo hức vào đời mà Huy tạo được từ
lần gặp gỡ trước. Vẫn là con người và khung cảnh đó, vẫn là Huy vui vẻ,
lạc quan, nhưng sự ung dung của người thanh niên này khiến tôi giật
mình.
Với truyền thống “gia đình bảo bọc” trong xã hội Việt Nam, những
người trẻ nào có chỗ dựa là gia đình còn tiềm lực kinh tế sẽ có thể tìm
kiếm nương náu an toàn trong cơn lốc này. Như con chim an toàn trong tổ
dù đã đủ lông cánh. Họ may mắn và nên mừng cho họ. Huy ngồi suốt buổi
trong quán máy lạnh vang tiếng nhạc ngợp thuốc lá, chat hay blog trên
laptop, và nhún vai trước câu hỏi nếu tốt nghiệp mà không có việc làm:
Thì chuyển bất lợi thành cơ hội: đi du lịch hay học thêm, nâng cao
trình độ tiếng Anh hoặc lấy bằng cao học. Rất hay. Chỉ có điều sự vô tư
của chàng trai trẻ ấy trong thế giới bất ổn hiện nay khiến cho lòng tôi
không yên ổn.